Liên hệ, mua và đặt mua Cigar Cuba và các dụng cụ Cigar tại Xigacuba.vn - Cigarcuba.vn
Hai
thuỷ thủ của tàu Columbus đã thuật lại rằng những người Cuban Indian
thời bấy giờ đã biết cuốn lá thuốc lại thành điếu để hút. Họ lấy lá của
cây thuốc và cuộn tròn lại từng lớp giống như cấu tạo của bẹ cọ hay bẹ
chuối lá.

Dần
dà do tiếp xúc mà những thuỷ thủ Tây Ban Nha và Châu âu đã học theo
thói quen này trên chặng đường chu du qua Conquistadors. Sau đó, thói
quen hút thuốc lá cuốn dần lan rộng ra khắp lãnh thổ Tây Ban Nha, Bồ Đào
Nha và cuối cùng đến đất Pháp. Chính Jeat Nicot, đại sứ Pháp tại Bồ Đào
Nha, người được mệnh danh là Nicotine đã du nhập văn hoá hút thuốc lá
cuốn trong lần ông đi công cán tại đây. Tiếp sau đó, thói quen này không
ngừng mở rộng sang cả Ý và sau chuyến đi của Sir Walter Raleigh tới Mỹ,
thói quen này đã “xâm chiếm” cả lãnh thổ Anh.
Hút thuốc
trở thành thói quen khắp Châu âu. Khoảng giữa thế kỷ 16, người Anh đã
biết dùng tẩu để hút và nửa thế kỷ sau đó, cây thuốc lá đã bắt đầu được
trồng khắp nước Mỹ với mục đích thương mại. Ban đầu, người ta coi thuốc
như một loại đồ hút có lợi cho sức khoẻ con người, song một vài người đã
nghi ngờ về tác dụng phụ của nó. Chính Hoàng đế Philip II của Tây Ban
Nha và vị vua trị vì nước Anh James I là những người đã lên tiếng cảnh
báo những tác dụng phụ nguy hại của thuốc.
Những điếu xì
gà mà chúng ta biết đến ngay nay bắt đầu được sản xuất lần đầu tiên tại
Tây Ban Nha vào đầu thế kỷ 18, sử dụng nguyên liệu là cây thuốc lá Cuba.
Nhưng điều lạ là vào thời điểm đó không hề có một điếu xì gà nào được
xuất khẩu sang thị trường Cuba.
Cho đến năm 1790, xì gà
bắt đầu được sản xuất đồng loạt khắp khu vực phía bắc Pyrenees, với hàng
loạt các nhà máy sản xuất nhỏ nằm rải rác trên địa phận Pháp và Đức.
Tận
dụng nguồn nguyên liệu thuốc lá cây tại các khu thuộc địa phía đông
Far Eastern của mình, Hà lan cũng bắt đầu tập chung sản xuất xì gà. Tuy
nhiên, thói quen hút xì gà mới chỉ phổ biến ở Pháp và Anh sau cuộc chiến
tranh Đông Dương (1808-1814). Có điều này là do các cựu chiến binh Anh
và Pháp đã du nhập thói quen thời thượng này trong suốt thời gian họ
tham gia phục vụ tại Tây Ban Nha.
Việc sản xuất xì gà bắt
đầu xuất hiện ở Anh vào khoảng năm 1820. Năm 1821, Quốc hội Anh đã soạn
thảo hẳn một đạo luật với những quy tắc nghiêm ngặt điều hành việc sản
xuất mặt hàng này . Do phải đóng thuế nhập khẩu khi nhập vào, nên tại
Anh các loại xì gà ngoại nhập được xem là một mặt hàng rất xa xỉ.
Ngay
lập tức, nhu cầu về những loại xì gà chất lượng cao hơn cũng phát sinh
tại Châu Âu. Vì thế mà xì gà Tây Ban Nha dần bị thế chỗ bới các loại xì
gà từ Cuba chính hiệu. Dù sau đó Cuba đã trở thành thuộc địa của Tây Ban
Nha nhưng dẫu sao công nghệ sản xuât xì gà cũng đã được “vận hành” từ
giữa thế kỷ 18 tại đây. Những người nghiện thuốc Châu Âu đánh giá xì gà
tốt hơn rất nhiều so với thuốc lá điếu.
Có lẽ xì gà bắt
đầu “đặt chân” lên miền bắc nước Mỹ năm 1762 là nhờ công của Israel
Putnam, đại tá quân đội Mỹ, vốn có thời phục vụ cho quân đội Anh khi ông
trở về từ cuộc chiến tranh giành độc lập (1774 - 1778). Ông đã quay trở
về quê hương mình tại Connecticut với dự định sản xuất loại xì gà
Havana từ chính các hạt giống thuốc lá Cuba mà mình mang về.
Connecticut, quê hương ông, cũng chính là vùng đất được dân khai hoang ở
thế kỷ 17 chọn để gieo trồng các hạt giống thuốc lá. Tuy nhiên, vào đầu
thế kỷ 19, các sản phẩm xì gà nội địa của Mỹ gặp phải những chắc chở đi
xuống và có lẽ vậy mà xì gà Cuba đã được cơ hội nhập vào lãnh thổ này
với một số lượng khổng lồ như vậy. Nhưng suy cho cùng, thói quen hút xì
gà chỉ “bùng nổ” tại Mỹ vào thời gian diễn ra cuộc Nội chiến, những
năm 1860, với một vài thương hiệu cá nhân mới nổi cuối thế kỷ 19. Cho
đến nay, xì gà đã trở thành biểu tượng cho địa vị, uy tín của một số
người trong xã hội Mỹ.
Cùng thời gian đó, thói quen hút
xì gà đã trở nên quá phổ biến trong giới các quý ông người Anh, Pháp tới
mức mà các hãng xe lửa Châu Âu đã phải thiết kế cả những toa hút thuốc
trên tàu giành riêng cho giới thượng lưu này. Thậm chí ngay cả đến các
khách sạn, các quán rượu cũng phải trang bị cho minh những khu phòng
riêng cho khách hút xì gà. Sau một bữa tối thịnh soạn, ngồi nhâm nhi
một ly rượu Port hoặc brandy với một điếu xì gà nồng đượm trên tay đã
trở thành truyền thống của các quý ông thời đó.
Thuốc lá
điếu, hay còn gọi là xì gà bọc giấy, lần đầu tiên ra mắt đầu thế kỷ 19
được xem như là phiên bản rẻ và bình dân hơn xì gà nguyên gốc. Việc
trình làng một loạt các hệ thống máy móc chuyên sản xuất thuốc lá điếu
vào những năm 1880 đã đẩy nhanh sự phổ biến của hình thức này. Cho đến
thời kỳ Chiến tranh thế giới lần thứ nhất, công nghệ sản xuất thuốc lá
điếu đã chiếm vị trí thống trị, trên cả sản xuất xì gà.
Như
một sự đáp trả lại việc lên ngôi của công nghệ thuốc lá điếu, vào những
năm 1920, các dây chuyền sản xuất xì gà cũng bắt đầu xuất hiện tại
Cuba. Tuy nhiên, sau đó xì gà sản xuất bằng máy và theo phương pháp thủ
công vẫn phát triển chậm và có xu hướng xụt giảm đều hàng năm.
Nhìn
chung, hút thuốc lá không còn trở nên phổ biến nữa khi vào những năm
1960, Hiệp hội các bác sỹ Hoa Kỳ công bố bản thông cáo về những tác hại
của nó lên sức khoẻ con người. Tuy nhiên, cho đến những năm 1990, người
ta đã chứng kiến sự vực dậy của các loại xì gà thủ công. Nhờ sự năng nổ
lăng-xê của các sao nổi như cồn trong làng giải trí như Arnold
Schwarzenegger, James Woods, Jack Nicholson, Sharon Stone, Demi Moore và
người mẫu Linda Evangelista với hàng loạt những tên tuổi giàu có trong
giới đại gia cũng những tên tuổi nổi tiếng khác mà xì gà bỗng chốc trở
thành thứ đồ hút thời trang, thanh lịch và phổ biến hơn bao giờ hết.